Skip to main content

Còn phải đợi ai? (16.12.2020 – Thứ Tư Tuần 3 Mùa Vọng)

Đường lối của Thiên Chúa lúc nào cũng làm con người ngỡ ngàng. Ngài có lối nghĩ, lối đi rất riêng, khó đoán trước được.
Còn phải đợi ai? (16.12.2020 – Thứ Tư Tuần 3 Mùa Vọng)
Đường lối của Thiên Chúa lúc nào cũng làm con người ngỡ ngàng. Ngài có lối nghĩ, lối đi rất riêng, khó đoán trước được.


Lời Chúa: Lc 7, 19-23

Khi ấy, ông Gioan sai hai môn đệ đến hỏi Chúa Giêsu rằng: “Thầy có thật là đấng phải đến không, hay là chúng tôi còn phải đợi ai khác?” Khi đến gặp Ðức Giêsu, hai người ấy nói: “Ông Gioan Tẩy Giả sai chúng tôi đến hỏi Thầy: “Thầy có thật là ‘Ðấng phải đến’ không, hay là chúng tôi còn phải đợi ai khác?” Chính giờ ấy, Ðức Giêsu chữa nhiều người khỏi bệnh hoạn tật nguyền, khỏi quỷ ám, và ban ơn cho nhiều người mù được thấy. Người trả lời hai người ấy rằng: “Các anh cứ về thuật lại cho ông Gioan những điều mắt thấy tai nghe: người mù được thấy, kẻ què được đi, người cùi được sạch, kẻ điếc được nghe, người chết sống lại, kẻ nghèo được nghe tin mừng, và phúc thay người nào không vấp ngã vì tôi.”

Suy niệm:

Đường lối của Thiên Chúa lúc nào cũng làm con người ngỡ ngàng.
Ngài có lối nghĩ, lối đi rất riêng, khó đoán trước được.
Chính vì thế con người dễ bắt hụt Ngài.
Ngài ở đây mà ta lại cứ đi tìm Ngài ở kia.
Nhiều khi ta kêu ca vì không sao gặp được Ngài
ở những điểm hẹn quen thuộc.
Phải đổi cái nhìn xưa, ra khỏi lối nghĩ cũ, mới hy vọng gặp được Ngài.

Gioan có một hình ảnh khá rõ về Đấng Mêsia.
Ngài như người cầm nia rê lúa và đốt thóc lép trong lửa
hay như cái rìu chặt những cây không sinh trái.
Đấng Mêsia thích dùng lửa để thanh luyện cái xấu (Lc 3, 9, 16-17).
Gioan rất xác tín về hình ảnh này của mình.
Vì thế ông sốt ruột khi không thấy Đức Giêsu làm điều ông chờ đợi.
Trong bóng tối của nhà tù nằm ở phía đông Biển Chết,
Gioan còn phải chiến đấu với bóng tối của sự nghi ngờ nơi mình.
Đức Giêsu mà ông loan báo có đúng là Đấng Mêsia không?

Ông sai hai môn đệ đến tận nơi gặp Đức Giêsu, để hỏi cho ra lẽ.
“Thầy có thật là Đấng-phải-đến không,
hay chúng tôi còn phải đợi ai khác?” (c. 19).
Câu trả lời của Đức Giêsu cho thấy một khuôn mặt Mêsia khác hẳn.
Ngài bảo hai môn đệ của Gioan về thuật lại cho thầy mình
những gì họ mắt thấy tai nghe vào chính giờ họ đến gặp (c. 21).
Có sáu dấu chỉ của thời đại Mêsia, thời của Đấng Thiên Sai:
người mù được thấy, kẻ què được đi, người cùi được sạch,
kẻ điếc được nghe, người chết trỗi dậy,
và người nghèo được nghe Tin Mừng (c. 22).
Đây là những dấu chỉ Ngài đã và đang làm cho dân chúng.
Những dấu chỉ này làm cho bao lời ngôn sứ Isaia ngày xưa
được ứng nghiệm (Is 26, 19; 29, 18-19; 35, 5-6; 42, 18; 61,1).
Như thế Đức Giêsu quả là Đấng Mêsia,
nhưng không phải là Mêsia như Gioan chờ đợi.
Ngài không phải là một Mêsia đến phán xét hay tiêu diệt ác nhân,
cho bằng là một Mêsia khiêm nhu và đầy lòng thương xót.
Đức Giêsu đến để công bố một năm hồng ân cứu độ (Lc 4, 19).

“Phúc thay người nào không vấp ngã vì tôi” (c. 23).
Muốn tránh vấp ngã, Gioan phải đổi cái nhìn của mình về Đấng Mêsia.
Đổi cái nhìn về Thiên Chúa không phải chuyện dễ.
Nhiều khi chúng ta thích một Thiên Chúa chiến thắng vẻ vang,
một Thiên Chúa quyền uy, dùng sức mạnh để chinh phục lòng người.
Chúng ta không chịu được một Thiên Chúa kiên nhẫn với cỏ lùng,
và để cho kẻ ác nhởn nhơ tác oai tác quái.
Ước gì chúng ta không mất đức tin khi đứng trước máng cỏ,
trước Hài Nhi Giêsu, nhỏ bé và yếu ớt, lặng lẽ và khiêm hạ,
vì chúng ta tin Ngài cứu độ thế giới bằng chính sự yếu đuối.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa,
xin ban cho con đức tin lớn hơn hạt cải,
để con làm bật rễ khỏi lòng con
những ích kỷ và khép kín.

Xin cho con đức tin can đảm
để con chẳng sợ thiệt thòi khi trao hiến,
chẳng sợ từ bỏ những gì con cậy dựa xưa nay.

Xin cho con đức tin sáng suốt
để con thấy được thế giới
mà mắt phàm không thấy,
thấy được Đấng Vô hình,
nhưng rất gần gũi thân thương,
thấy được Đức Kitô nơi những người nghèo khổ.

Xin cho con đức tin liều lĩnh,
dám mất tất cả chỉ vì yêu Chúa và tha nhân,
dám tiến bước trong bóng đêm
chỉ vì mang trong tim một đốm lửa của Chúa,
dám lội ngược dòng với thế gian
và khước từ những mời mọc quyến rũ của nó.

Xin cho con đức tin vui tươi,
hạnh phúc vì biết những gì
đang chờ mình ở cuối đường,
sung sướng vì biết mình được yêu
ngay giữa những sa mù của cuộc sống.

Cuối cùng, xin cho con đức tin cứng cáp
qua những cọ xát đau thương của phận người,
để dù bao thăng trầm dâu bể,
con cũng không để tàn lụi niềm tin
vào Thiên Chúa và vào con người.

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

https://hdgmvietnam.com/chi-tiet/con-phai-doi-ai-16-12-2020-thu-tu-tuan-3-mua-vong--41083

1. Hối hận nên lại đi (15.12.2020 – Thứ Ba Tuần 3 Mùa Vọng)
2. Gioan là một ngôn sứ (14.12.2020 – Thứ Hai Tuần 3 Mùa Vọng)